[Con đường nước Anh] Kỳ 9: Những câu chuyện ở Khoa Kiến trúc Đại học Nottingham

CHUYỆN 1: BENSON

Benson là người phụ trách chương trình mà tôi theo học, cũng là người giảng dạy và theo sát chúng tôi suốt học kì 1. Ông là người Hồng Kông, đã đến nước Anh được gần 20 năm.

Benson là một người rất thực tế, và đương nhiên có khả năng làm việc cũng như xử lý thông tin khủng khiếp. Ông từng là một trong những sinh viên hiếm hoi tốt nghiệp chương trình đào tạo bằng kép của University College London. Trong chỉ 2 năm, ông đồng thời lấy cả bằng Master Architect RIBA Part II lẫn Specialist Master Architect: Space Syntax, Light and Lighting (Chương trình RIBA Part II tiêu chuẩn vốn đã có độ dài 2 năm và có yêu cầu đầu vào rất cao ở tất các trường có uy tín về đào tạo kiến trúc sư). Sau này Benson không làm PhD mà lấy thêm bằng Master Architect Environmental Design ở University of Cambridge. Ông hiểu rằng mình không cần thêm một bằng cấp nặng về lý thuyết, mà phải thực sự hiểu về vật lý kiến trúc.

Benson rất nghiêm túc, tỉ mỉ, và cực kì thẳng thắn khi hướng dẫn đồ án. Ông không bao giờ ngại ngần nói những câu như thế này với một sinh viên: “Nếu cô không thể giải thích rõ phương án thiết kế của mình, chỉ có một khả năng: cô sao chép ý tưởng từ đâu đó.” Quan điểm làm việc với sinh viên của ông là: “Sinh viên làm việc càng nhiều thì giáo viên cũng sẽ giúp đỡ càng nhiều và ngược lại”. Hiển nhiên, người chăm chỉ sẽ rất thích Benson ngay cả khi bị Benson phê bình cho tơi bời, còn người lười luôn cho rằng Benson thiên vị người chăm chỉ.

CHUYỆN 2: LUCELIA

Khác với sự nghiêm khắc của Benson, lúc nào Lucelia cũng cười và rất nhã nhặn, và cố hết sức giúp mọi sinh viên không phân biệt chúng nó lười hay chăm. Lucelia cho điểm cũng “dễ thở” hơn Benson (thực ra trong các module của khoa chúng tôi, module của Benson luôn có điểm thấp nhất :v ) Nhưng dù sao Benson và Lucelia cũng có điểm chung: luôn tỉ mỉ trong nhận xét đồ án, và luôn “đỡ đạn” cho sinh viên trước những giám khảo khó tính khác. Khi cần thiết, Lucelia cũng rất nghiêm túc. Vào những ngày thuyết trình chấm điểm, tất cả mọi người phải có mặt và copy phần thuyết trình vào máy tính trước 9h30. Những ai đến sau 9h30 sẽ bị trừ 5/100 điểm.

Lucelia là một cựu học giả Chevening người Brazil, đến Vương quốc Anh năm 2003 và tiếp tục ở lại trường để giảng dạy và nghiên cứu cho đến giờ. Chồng cô, Mark, là một giáo sư người Anh mỗi năm đem về cho trường hàng chục triệu bảng tiền tài trợ nghiên cứu. Vì nhiều sự trùng hợp, tôi có nhiều thời gian tiếp xúc với Lucelia ngoài giờ học và cũng gặp cả Mark. Hai người này đúng là một cặp trời sinh, nhất là cái khiếu hài hước đôi khi hơi xấu tính một chút.

CHUYỆN 3: FENTY

Fenty là bạn cùng chương trình học với tôi, con gái, người Indonesia, theo đạo Hồi và kém tôi 4 tuổi (tôi và vài đứa người Trung Quốc nữa già nhất lớp). Fenty đi học nhờ chương trình học bổng toàn phần của chính phủ Indonesia.

Trình độ thiết kế và sử dụng tiếng Anh của Fenty thật sự rất khá (hồi bằng tuổi nó chắc chắn tôi không được như thế). Nó giao tiếp trôi chảy, tỉ mỉ trong việc viết lách, và có tác phong làm việc rất công nghiệp. Đặc biệt Fenty rất ham học hỏi. Nó không ngần ngại học từ bất cứ ai bất cứ điều gì nó thấy cần. Tiếng Anh, bài luận, hồ sơ, bản vẽ, v.v. của tôi, cái gì nó thấy cần là nó hỏi hoặc mượn. Chính Benson cũng nhận xét rằng Fenty đã thay đổi rất nhiều về khả năng tư duy và kiểm soát thuyết trình so với học kì đầu tiên.

Có một lần nó hỏi tôi: “Mày nghĩ tao có nên học tiếp PhD hay không? Chương trình học bổng của tao sẽ tài trợ cho sinh viên học tiếp PhD nếu tìm được người hướng dẫn. Nhưng tao hiểu rằng học PhD ngay lúc này là hoàn toàn không hợp lý cho bản thân. Có điều lỡ sau này không có cơ hội thế này nữa thì sao.”

Tôi nói với nó: “Mày đang mắc một cái dilemma rất phổ biến ở nước tao: đi học để lấy PhD vì tiếc cái danh hiệu, nhưng sau đó về nước để thành các tiến sĩ giấy, cái loại người mà tao rất ghét. Mà nước tao với nước mày có gì tương đồng về nhu cầu nhân lực, chắc mày cũng hiểu.”

 

CHUYỆN : PHẢN ÁNH

Tôi thấy mình may mắn. Bởi vì tôi được sinh ra ở Việt Nam, không lớn lên trong một gia đình giàu có, không bao giờ được “tạo điều kiện” để có điểm số và thành tích chói sáng hồi học đại học như một số người, nhưng lại có một gia đình tốt và giáo dục xã hội tốt. Tôi được bố dạy rằng Việt Nam nằm ở vùng trũng về tri thức, và lớn lên ở một trong những con phố mà tôi cho rằng “bảo thủ nhất Hà Nội”. Tôi dần hiểu ra tự học và học từ người khác quan trọng như thế nào, và tự hào vì người Việt Nam ở nước ngoài đều tự học như vậy.

Abdul chỉ là một cá nhân và tính cách của nó do trời ban, nhưng phần nào cũng do giáo dục xã hội mà nên. Gia đình Abdul giàu và có quan hệ với những gia đình hoàng tộc của bộ lạc. Bản thân Abdul luôn là sinh viên xuất sắc nhất hồi còn học đại học, và cũng là chủ tịch hội sinh viên. Abdul cũng luôn tự mãn vì Nigeria chính thức coi tiếng Anh là quốc ngữ (có nghĩa là Abdul có điều kiện học và tiếp xúc với tiếng Anh từ nhỏ). Có lẽ những điều đó khiến Abdul cho rằng nó là số một, và không cần học từ ai khác ngoài thầy cô.

Học ở nước ngoài có điểm rất hay mà Lucelia từng nói với tôi: “Đi du học là được thả vào một môi trường mọi người hoàn toàn khác biệt nhưng bình đẳng. Có thể ở nhà, bạn là một người giàu kinh nghiệm hay một sinh viên xuất sắc. Nhưng ở đây, tuổi tác hay trình độ ở nhà chẳng quan trọng gì hết. Các bạn hoàn toàn bình đẳng. Sinh viên phải và nên học tập lẫn nhau.”

Ở đây, mọi thứ rất đa dạng. Sinh viên đến từ khắp nơi, Sri Lanka cho tới Nepal. Hoàn cảnh gia đình cũng đủ kiểu: đến từ London có mẹ người Trung Quốc, bố người Anh; hoặc gốc Scot, bố mẹ li dị, ông nội hồi xưa là lính commando :v Tôn giáo cũng đủ: người Nigeria theo đạo Hồi, người Ấn độ theo Catholic.

Quả thực tôi học được nhiều từ họ. Ví dụ như sinh viên kiến trúc rất giỏi môn diễn họa tay và máy tính. Kì trước, nhờ ngồi ôm bút vở thỉnh giáo một đứa người Trung Quốc mà tôi làm poster cho đồ án nhanh và đẹp hơn trước nhiều. Hoặc đám bạn theo đạo Hồi chỉ cho tôi biết rằng chúng nó phải ăn thức ăn chế biến theo kiểu Halal chứ không thể theo kiểu khác. Thật lòng tôi thấy mình may mắn vì không theo đạo, chứ cứ như chúng nó thì chắc chắn chết đói khi du lịch mất. Fenty còn nói cho tôi biết người theo đạo Hồi không được phép say, trừ trường hợp uống phải đồ uống có cồn mà không biết. Người theo đạo Hồi nghiêm túc cũng không được tùy tiện tán tỉnh người khác. Thực ra tôi sẽ không biết đến những chuyện này, nếu như hồi đi Belarus thằng Abdul không bạ đâu cũng nháy mắt với gái và nói “Hi”. Đêm cuối nó còn uống say bí tỉ. Mà nó theo đạo Hồi, ngày nào cũng thấy nó cầu nguyện rầm rầm 2 lần mới hay chứ.

Tôi cũng quan sát được tính nhẫn nại và chuyên nghiệp của sinh viên người Anh. Làm sinh viên kiến trúc là phải sử dụng xưởng cắt laser rất nhiều để cắt mô hình. Những sinh viên người Anh không đăng kí được laser cut slot sẵn sàng ngồi chầu chực ở xưởng cắt laser vài ngày liền từ 9h sáng đến 4h30 để tranh thủ sử dụng máy cắt vào những khoảng thời gian trống, khi người có lịch hẹn chưa đến. Thời gian cuối kì là lúc sinh viên cần làm mô hình rất nhiều, nên “cung không đủ cầu” và 4 – 5 sinh viên, cả nam lẫn nữ, ngồi làm việc chờ chực trong xưởng là chuyện thường. Bản thân tôi cũng từng tham gia vào đội ngũ “chầu chực” đó hồi cuối học kì mùa hè. Suốt 3 ngày ngồi ở xưởng, tuyệt nhiên không một sinh viên quốc tế nào đến “chầu” ngoài tôi. Fenty có giải thích với tôi rằng: nó không đến chờ ở đó vì không khí ngột ngạt và ồn ào. Nên nhớ rằng mô hình vô cùng quan trọng đối với các đồ án ở đây, đồ án nào không có mô hình là coi như bỏ đi. Có lẽ vì thái độ đó, nên Abdul và Fenty luôn xếp thứ hai ở tất cả các môn học.

Advertisements

About Long D. Hoang

* Chevening Scholar 2015 - 2016. * Master of Architecture in Environmental Design, University of Nottingham.
This entry was posted in My UK path. Bookmark the permalink.

5 Responses to [Con đường nước Anh] Kỳ 9: Những câu chuyện ở Khoa Kiến trúc Đại học Nottingham

  1. Em hiện đang học năm 4 trường ĐH Kiến Trúc Hà Nội, em có mục tiêu rằng sau khi tốt nghiệp hết 5 năm đại học sẽ đi du học, nhưng em đang có 1 chút thắc mắc mong được anh Hoàng giải đáp cho e ạ :D.
    Đó là khi đi học ở các nước có cho phép sinh viên đi làm thêm (như Anh, hay Úc … ) thì em thấy mọi người thường nói du học sinh sẽ xin đi làm các việc lao động tay chân bán thời gian như phụ bếp, bưng bê, …. vậy nếu như mình đã có chuyên môn và kinh nghiệm ( 1-2 năm ở Việt Nam) làm được các công việc về thiết kế thì mình có dễ xin được những công việc part time liên quan đến chuyên môn như thiết kế,họa viên, bổ kĩ thuật,đồ họa… hay thậm chí là các công việc về đồ họa như thiết kế đồ họa,chỉnh sửa, sáng tạo ảnh…để vừa học vừa làm
    không ạ.
    Vì em nghĩ rằng nếu được làm những công việc đó thì sẽ vừa được kinh nghiệm chuyên môn, lại có thêm $$ trang trải, và chắc là các công việc này sẽ được trả $ cao hơn là các công việc tay chân.Chỉ có thắc mắc là các công việc này ở bên đó thì sinh viên có dễ xin được làm Part time không ạ ( giả sử kĩ năng tốt,phần mềm, 3D, render, vẽ kĩ thuật … ). Mong sẽ được anh giải đáp thắc mắc cho e ạ 😀

    Like

    • Long D. Hoang says:

      Công việc chuyên môn trong kiến trúc như thiết kế hay vẽ kỹ thuật chắc chắn họ không giao cho các thiết kế viên tự do chân ướt chân ráo như mình nên không có chuyện em kiếm được parttime job kiểu đó. Trừ khi họ cho em parttime internship thì em mới có thể tiếp cận các công việc đó.
      Công việc diễn họa có thể được outsource, tức là những người làm tự do có khả năng nhận được nhưng thời gian thường rất gấp gáp và không đủ cho em đảm bảo việc học.
      Việc học kiến trúc ở đây đòi hỏi nhiều thời gian hơn em có thể tưởng tượng nhiều. Sinh viên người bản xứ dù có đi làm thêm cũng chỉ là các công việc như bán hàng, phụ bếp, theo ca kíp ở các siêu thị và nhà hàng (anh gặp một số bạn ở trường anh làm như vậy rồi).
      Nhìn chung nếu làm đủ 20 giờ/tuần em sẽ có vừa đủ tiền ăn uống và thuê nhà. Nhưng với sinh viên kiến trúc muốn làm được thế thì phải hi sinh giờ học rất nhiều. Anh không khuyến khích việc này vì học kiến trúc đặc biệt nặng hơn các ngành khác.

      Like

  2. Pingback: Mục l | Long D. Hoang

  3. Pingback: Mục lục | Long D. Hoang

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s