Chuẩn bị du học 1: Bảng xếp hạng không phải la bàn vàng

Tôi đích thị là một đứa ưa danh vọng phù phiếm. Thế nên khi Archdaily đăng lại Bảng xếp hạng 100 trường kiến trúc tốt nhất thế giới của Quacquarelli Symonds, tôi phải cắm đầu vào ngay xem Đại học Nottingham đứng ở đâu.

Ơ kìa cái gì mà No. 80, tụt hạng à?

Tụt hạng là đúng rồi còn gì nữa? University of Nottingham được mấy ai biết, làm sao so với Columbia University hay Stanford University chễm chệ ở vị trí 12 với 23. Dưới Top 50 còn đó New York University hơn trường Nottingham cả chục bậc. New York nổi tiếng hơn Nottingham, cự cãi gì?

Nhưng sự thật nó không như vậy :v
Continue reading “Chuẩn bị du học 1: Bảng xếp hạng không phải la bàn vàng”

Đầu năm đọc báo

Làm công việc mentor là gì? Là không ít lần kiềm chế sự tăng-xông khi mentee mếu máo: “Em không biết phải viết (kể chuyện) bằng từ nào cho nó không nhàm chán.”

Cái này là cái tội lười đọc -_-

Thực ra nguyên tắc đọc rất đơn giản: muốn viết được cái gì, đọc nhiều cái đó. Tôi thường không đọc nhiều, nhưng mỗi lần viết cái gì đều đọc cái tương tự để tìm cảm hứng.

Viết nghị luận về các hiện tượng có thật thì đọc sách về khoa học xã hội. Hồi viết luận văn, mỗi ngày tôi ngồi trong thư viện lại lôi sách của Michael Sanders ra đọc.

Viết những thứ hư cấu thì đọc truyện hư cấu. Hồi viết Hanoi Introversion, tôi đọc To Kill a Mockingbird của Harper Lee.

Viết những thứ vừa có thật nhưng lại phải có kịch tính như truyện, phải đọc cả hai thứ trên, hoặc là đọc BÁO (credit to Mr. Nam :v ).

Dưới đây là danh sách các bài báo mà Janet Steele, giảng viên tại Đại học George Washington yêu cầu sinh viên đọc (Hồi nào đó bà có sang Việt Nam. Tôi đi nghe giảng một buổi cho vui, rồi thấy cũng hay nên nhớ tên. Sau này gửi mail xin các bài báo mà bà sưu tầm để làm bài giảng, bà cho liền :3)

Continue reading “Đầu năm đọc báo”