Tích cực kiểu Anh

Tôi nhìn chung cũng lạc quan (tự nhận thế) trong nhiều việc, trừ mỗi việc học. Trước khi sang Anh, tôi luôn nghĩ giáo viên ở Anh chắc là tàn nhẫn lắm.

Sang rồi mới biết họ tàn khốc vãi linh hồn ra.

“Xin lỗi chứ, người ta không thể đánh giá cao năng lực của cậu chỉ vì cậu ứng xử lịch sự đâu.”
“Nói cho tôi biết, cậu có bằng chứng không hay chỉ đang bullshitting?”
“Làm thì phải biết mình cần hiểu cái gì để mà làm. Đâm đầu vào mà làm rồi có ngày ra vành móng ngựa.”

Continue reading “Tích cực kiểu Anh”

Chuẩn bị du học 2: Thái độ

Nghĩ đi nghĩ lại mới dám viết cái này. Mấy năm nay, đứng giữa và chứng kiến nỗi khổ của cả hai bên “xin” và “cho” học bổng thạc sỹ toàn phần, tôi thấy có những thứ không nói ra thì rất bức bối.

Bài viết này dành cho các ứng viên chưa nộp hồ sơ (nhưng rồi sẽ nộp) xin học bổng, đã xin học bổng (nhưng sẽ không thành công), và (sắp) xin được học bổng.

Nói trước:

Thứ nhất, đây là tôi viết dành cho đa số. Bạn nào có ý định phản biện kiểu “nhưng có đứa bạn tôi thế này thế kia mà vẫn được” thì trước hết hãy nghĩ mình nhìn được vấn đề từ mấy chiều và trên bao nhiêu trường hợp.

Thứ hai, câu chuyện ngôn từ trong này sẽ không dễ chịu. Có câu sẽ như vỗ thẳng vào mặt. Quan niệm của tôi về coaching – mentoring là: để sự thât đập vào mặt thật đau rồi vượt qua nó. Chứ không phải cố gắng né tránh hay trì hoãn nó.

Thứ ba, tôi có bằng chứng cho những phát ngôn ở đây. Để tốt cho nhiều người, tôi sẽ không công khai.
Continue reading “Chuẩn bị du học 2: Thái độ”